Chào bạn, mình là một người bước đi giữa lòng thành phố, cũng giống như bạn, mỗi ngày đều phải làm quen với những bộn bề, áp lực và những kỳ vọng. Có những ngày, mình nhìn vào gương và tự hỏi: “Từ bao giờ mình lại quên cách cười một cách vô tư? Từ bao giờ mình trở nên dễ tổn thương, hay lo lắng hoặc đôi khi lại giận dữ một cách vô cớ trước những điều rất nhỏ?”
Chúng ta thường được dạy cách làm sao để lớn lên, làm sao để thành công, làm sao để trở thành một người có trách nhiệm. Nhưng không ai dạy chúng ta cách làm sao để vỗ về một đứa trẻ đang khóc thầm bên trong tim mình.
Mình từng là một người luôn cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, sợ bị từ chối và luôn đặt ra những tiêu chuẩn hoàn hảo đến mức cực đoan cho bản thân. Cho đến một ngày, khi đứng trước một áp lực lớn, mình bỗng nhận ra sự kiệt sức này không hoàn toàn đến từ công việc hiện tại. Nó đến từ một đứa trẻ năm 6 tuổi, 10 tuổi bên trong mình – bạn nhỏ ấy vẫn đang trốn ở một góc, sợ hãi vì nghĩ rằng "mình phải thật hoàn hảo thì mới đáng được yêu thương".
Khoảnh khắc mình nhận diện được hơi thở, sự sợ hãi và cả những tổn thương chưa lành của "đứa trẻ" năm xưa cũng là lúc hành trình tự chữa lành của mình bắt đầu. Mình học cách dừng lại, học cách hít thở, học cách làm cha, làm mẹ để nuôi nấng và bao bọc lại chính đứa trẻ bên trong mình.
Website "Đứa trẻ trong tôi" ra đời không phải từ một chuyên gia tâm lý học thuật, mà từ trải nghiệm của một người đã từng chầy trật với những tổn thương và tìm thấy lối về.
Đây là không gian mình dựng lên để:
Cùng bạn nhận diện: Gợi mở những góc khuất, những vết xước thời thơ ấu mà chúng ta vô tình bỏ quên qua các bài viết kiến thức nhẹ nhàng.
Cùng bạn thực hành: Chia sẻ những bài tập viết nhật ký, những khoảng lặng thiền định và những thanh âm an dịu để bạn xoa dịu hệ thần kinh của mình mỗi tối.
Là một cái ôm ẩn danh: Nơi bạn được quyền tháo bỏ chiếc mặt nạ mạnh mẽ ngoài kia, được khóc, được viết ra những ấm ức mà không sợ bị phán xét.
"Bạn không đơn độc trên hành trình này. Thế giới ngoài kia bắt bạn phải lớn, còn nơi đây, mình và bạn sẽ cùng nhau cầm tay đứa trẻ bên trong, bước đi thật chậm rãi và bình an."
Cảm ơn bạn vì đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ này, và cảm ơn bạn vì đã can đảm quay về để ôm lấy chính mình.